I. Lịch sử hình thành phát triển Rượu vang:
Lịch sử
của rượu vang và cách làm rượu vang là một nền văn minh có từ lâu đời. việc khám
phá ra rượu vang đầu tiên cũng là một cách tình cờ. Người ta kể lại rằng nhà vua
nước Ba Tư dự trữ nho
trong hoàng cung để sử dụng nho trong các mùa khan hiếm, có một lọ nho đã bị vứt
bỏ do các trái nho bị dập và người ta nghĩ rằng dịch trái nho mất dần đi vị ngọt
và coi như một chất độc. Lúc bấy giờ trong hoàng cung có một thiếu nữ cô ta bị
chứng bệnh đau đầu và tinh thần không còn tỉnh táo vì thế cô ta không muốn tiếp
tục sống và muốn đi tim cái chết, cô đã sử dụng dịch nước nho đã bị bỏ đi đó
nhằm mục đích tự vẫn và cô ta đã đi vào một giấc ngủ say, sau khi tỉnh dậy cô ta
cảm thấy dường như mình đã hồi sinh trở lại và tinh thần tỉnh táo hẳn lên.Từ đó
cô ta đã kể chuyện này với mọi người về những gì mà cô ta đã làm và xem như đó
là một lọai thuốc chữa bệnh thần kì Do đó về sau lượng rượu vang ra đời từ đó và
ở cung điện của Jamsheed có thêm một lọai thức uống mới. Ở một số tiểu vùng nhỏ
của châu Á ở Anatolia và Georgia có một sáng kiến mới là họ đặt những trái nho
trong các thùng chứa và những trái nho đó được nén ép bằng trọng lượng của họ.
Kết quả là thu được dịch nước nho và chúng được lên men và thức uống mới cũng
được khám phá ra và tất nhiên niềm vui này không được kể cho một số người. Cho
đến khi dich nước nho chuyển đổi thành giấm do ảnh hưởng của oxy và họ đã kể lại
điều đó và những người làm rượu vang này cho rằng thượng đế cho họ giấm ăn.Những
nền văn minh Hy Lạp cổ đại đã tái hiện cho chúng ta thấy được lịch sử ra đời của
rượu vang với những câu chuyện sinh động. Họ đã có những ghi chép về việc thu
hái nho và những vườn nho và cách làm rượu vang hay là những chai lọ chứa đụng
rượu với những nét độc đáo riêng biệt.Người Babylon đã đưa ra những đạo luật cụ
thể về việc buôn bán rượu vang và mô tả hết sức cụ thể và sinh động về cách thức
trồng nho ở Epic.Tầm quan trọng nhất của việc khám phá ra rượu vang là phải kể
đến khu vực trồng nho, các nhà khảo cổ đã chỉ ra rằng việc trồng nho sớm nhất đã
có cách đây khoảng 7000 năm và được tìm thấy đầu tiên ở Caucasus và ở phía đông
biển đen và ở Anatolia một phần của Thổ Nhĩ Kỳ và Georgia đó là khu vực trồng
nho thích hợp nhất. Rượu vang là một phần rất quan trọng trong cuộc sống của
người Hy Lạp và sau đó là người La Mã cổ đại nhưng ngược lại ở một số nơi khác
trên thế giới thì rượu vang phát triển một cách tự phát và còn mang tính sơ khai
như là Persia, India và China. Lúc bấy giờ ở Hellinic có vị thần là Dionysus
(thần thoại La mã gọi là Bacchus) vốn là con trai của thần Zeus và công chúa
Semele. Dinosyus vốn là một vị thần vui tính, hay đi chu du khắp nơi. Thần đã
dạy loài người cách trồng nho cất rượu, đem lại sức mạnh và niềm vui sảng khoái.
Thần Dinosyus thường hay đội chiếc vành kết bằng dây nho trên đầu, trong tay cầm
một cây gậy có núm bằng quả thông và quấn dây trường xuân xung quanh. Theo sau
là các nữ thần Sơn Thủy và Đồng Quê vui nhộn, đầu đội những vành hoa lá vừa đi
vừa uống rượu nho và múa hát vui. Dionysus nói rằng sẽ mang cây nho từ các khu
vực châu Á đến Hy Lạp và từ đó Hy Lạp có rượu vang từ hai bên bờ Adriatic. Còn ở
Roman nghề trồng nho có ở khắp châu Âu, đến Pháp, Anh và một vùng khác bây giờ
gọi là Đức và ở Bồ Đào Nha. Lọai nho tốt nhất mà người Roman đã chỉ ra đó là ở
miền nam nước ý sản xuất các lọai rượu vang như là Caecuban, Massic và Falernum.
Rượu vang tuyệt vời nhất của người La Mã cổ đại là Pompeii, các ông chủ kinh
doanh rượu vang rất giàu có đủ để xây dựng cả rạp hát và
giảng đường. Việc sử dụng rượu vang đáng chú ý nhất là ở những người theo đạo cơ
đốc họ xem như là một biểu tượng trong sự sống của họ. Ở đây một số người có
quyền mang rượu vang đi khắp Bible. Rượu vang như là một biểu tượng cho sự thịnh
vượng. Như là một điều kỳ diệu của chúa đã đổi nước thành rượu vang trong các
tiệc cưới ở Cana. Rượu vang như là một nguồn thuốc để chữa bệnh câu nói này được
thừa nhận bởi St Paul người ủng hộ Timothy nói rằng không uống nước nữa mà thay
vào đó một ít rượu vang có lợi cho dạ dày hơn. Rượu vang đã thật sự gắn bó với
những người theo đạo cơ đốc và nó đóng một vai trò quan trọng trong các buổi lễ
Judaism ngược lại nó bị ngăn cắm bởi những người theo đạo hồi.Đạo cơ đốc mở rộng
ra khắp miền tây của châu âu. Và họ cần các vườn nho để đảm bảo rằng việc sản
xuất rượu. Rượu vang đã thật sự cần thiết trên khắp vùng địa trung hải nhưng
hướng bắc của Alps phải chịu cuộc tấn công của người
nguyên thủy và đế chế La Mã sụp đổ. Và tương lai các vườn nho của Roman có thể
bị giảm đi và nguyên liệu làm rượu vang cho những người theo đạo cơ đốc cũng
giảm dần. Các tu viện ở châu âu vẫn duy trì các vườn nho và ở phía tây châu âu
được nổi lên từ những u ám của thời trung cổ. Các thầy tu người mà có nhiều cải
thiện cho rượu vang . ở thời trung cổ các cha sứ của Burgundy là những người đầu
tiên nghiên cứu đất ở Côte d’Or , sau đó chọn lựa những vị trí tốt nhất nơi mà
những quả nho có thể thu hoạch sớm nhất các tu sĩ
của Pontigny góp phần phát triển các vườn nho của Chablis ( tạo ra rượu vang
nguyên chất ở miền đông nước Pháp). Trong khi đó những người ở chung trong tu
viện ở Rhineland của Đức cải thiện vườn nho của Rheingau. Họ là những người quan
tâm đến việc phát triển rượu vang và thất sự là có ích khi có thể lược bỏ được
nhũng vùng trồng nho không thích hợp hoặc là những nơi có những rủi ro cao cũng
như là những vùng có khí hậu thời tiết băng giá. Nhu cầu rượu vang thì cần thiết
cho những người theo đạo cơ đốc không những vậy mà còn cần cho những người khách
của họ. Chúng ta biết rằng tu viện lúc bầy giờ như là các khách sạn ba sao và
dành cho những người du lịch giàu có. Và rượu vang cũng có một ý nghĩa quan
trọng trong thương mại lúc bấy giờ. Rượu Bordeaux đã xuất khẩu sang Anh,
Scotland và bắc Âu. Sau ba thập kỹ, dưới thời của Elizabeth I đã uống hơn 40
triệu chai rượu vang trong một năm bên cạnh đó còn có bia và rượu táo. Vào lúc
mà dân số tăng lên 6 triệu người, rượu vang
thực sự là cần thiết hơn và được biết như một diện mạo mới làm dịu đi cơn khác
bởi vì nguồn nước trong thành phố dần dần khan hiếm và đã bị nhiễm bẩn.Vào
khỏang thế kỉ XVII và XVIII có những người am hiểu thật sự về rượu vang cho rằng
rượu vang không chỉ là một loại thức uống đơn thuần mà có thể giúp nâng cao tuổi
thọ. Họ đã bắt đầu xem việc làm rượu vang như khoa học hơn là thuật thần bí.
Người Anh và Pháp cũng đã biết được nguồn gốc của việc phân nhóm xã hội và với
những người có tiền thì họ thường tiêu sài tiền cho các lọai rượu vang cao cấp.
Arnaud de Pontiac tổng thống của nước pháp
1660 và cũng là người chủ sở hữu Chateau Haut Brion và cũng được thừa nhận rằng
là người góp phần cải thiện chất lượng của rượu vang. Việc giữ các lọai rượu
vang trong các chai thủy tinh đã được phát triển làm cho rượu vang được lấp lánh
hơn và việc sử dụng nút bần cũng được áp dụng . Dom Pérignon đã có nghiên cứu
trong việc pha chế các lọai rượu vang và thực tế ông ta đã cố gắng lọai đi những
bọt bong bóng trong rượu vang của ông ấy với sự thành công không đáng kể tuy
nhiên cũng đảm bảo rằng việc sử dụng chai thủy tinh cũng đảm bảo độ an tòan cho
rượu vang.
Ngành sản
xuất rượu vang ở đã tiến triển nhanh suốt thế kỷ 19, khi các phương pháp trồng
nho và trữ rượu đã được cải thiện và việc sử dụng các nút bần để bịt kín các
chai và lọ cổ bẹt, cho phép vận chuyển một cách ổn định rượu vang đi khắp thế
giới. Những tên như Chianti, Barolo và Marsala đã trở thành nổi tiếng Âu châu và
xa hơn nữa. Cách đây một thế kỷ, một số rượu vang Ý đã được nhìn nhận trong số
những loại tốt nhất: ngoài vang đỏ Piedmontese và Tuscan từ những giống nho
Nebbiolo và Sangiovese, còn các vang trắng, không sủi tăm và sủi tăm, không ngọt
hoặc ngọt, xứng đáng sự trân trọng của quốc tế. Các nhà vườn đã bổ sung vào các
chủng loại địa phương bằng những cây nho ngoại nhập như Cabernet, Merlot và các
loại Pinot. Đã có bằng chứng, lúc ấy cũng như bây giờ, rằng các vùng khí hậu và
miền đất đa dạng của Ý đã ưu đãi nhiều chủng loại và phong cách cây nho khác
nhau, và những khách hàng tiêu thụ ở nơi khác, ở Châu Âu cũng như Bắc Mỹ đã đến
để cảm kích những mẫu cấp hạng mới này. Rồi đã xuất hiện rệp hại rễ nho và các
tai họa khác tàn phá những vườn nho Âu châu ở thời điểm chuyển giao thế kỷ. Các
nhà vườn Ý, những người đã từng làm việc với hàng ngàn chủng loại nho địa
phương, đã bị buộc phải giảm các con số. Nhiều người đã chọn những dòng vô tính
mới được phát triển, hiệu suất cao hơn từ cả những cây nho địa phương lẫn nhập
ngoại. Tận dụng thuận lợi của mùa trồng nho có nắng lâu dài, họ đã thúc hiệu
suất lên cao hơn, khi lý luận rằng, thường thì đã có được nhiều lợi nhuận hơn từ
số lượng, so với từ chất lượng.
Qua suốt
những thời kỳ khó khăn do chiến tranh và suy thoái, Ý đã trở thành một trong
những nhà thầu cung ứng hàng đầu của thế giới về rượu vang giá rẻ, thường được
bán trong những bồn chứa có hình dáng và kích cỡ lạ lùng. Mặc dù cách làm ấy đã
sinh lợi cho một số người, người ta đã phụng sự quá ít cho hình ảnh rượu vang Ý
ở nước ngoài. Hàng nhiều thập niên, các nhà sản xuất có trách nhiệm đã cố xiết
chặt các qui định và nhấn mạnh giá trị cao của chất lượng.
0 nhận xét:
Đăng nhận xét